Họ từng muốn “xoá sổ” đời mình

0
22

Đám cưới hoãn lại, gia đình 2 bên bị sốc. Thấy bản thân quá tồi tệ, anh S. đâm đầu vào xe tải, rồi cho tay vào ổ điện… tự tử nhưng bất thành.

Đâm đầu vào xe tải, ổ điện… để xóa sổ cuộc đời

Nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ ham chơi, thường xuyên hút bồ đà và có quan hệ tình dục bừa bãi dẫn đến HIV…; anh M.N.S. (nhà ở phường Trảng Dài, Biên Hòa , Đồng Nai) hít thở thật sâu rồi nói: “Năm 2002, tôi thức tỉnh, quyết định tìm đường tới hôn nhân. Từ một người lêu lổng, tôi trở nên chín chắn hơn. Trước ngày cưới, gia đình 2 bên rôm rả bàn chuyện cưới xin. Tôi hồi hộp và háo hức làm lại cuộc đời mới”.

Trước ngày cưới, anh chủ động lái xe máy đi khám sức khỏe để mong các con sinh ra được lành lặn. Nhưng như tiếng sét giữa trời quang, anh S. suy sụp khi nghe thông báo mình nhiễm HIV. Gia đình 2 bên bị sốc, đám cưới phải hoãn lại. Thấy bản thân quá tồi tệ, anh S. đâm đầu vào xe tải, rồi cho tay vào ổ điện… tự tử nhưng bất thành.

“Cái chết không tới, tôi buộc phải sống mạnh mẽ hơn. Lúc đó, tôi nghĩ hậu quả này do tôi gây ra nên tôi phải giải quyết rồi đi đâu tính sau”, anh S. nhớ lại.

Anh lựa chọn con đường tìm thuốc chữa bệnh. Thời điểm đó, thuốc ARV để điều trị cho bệnh nhân HIV vẫn chưa phổ biến như bây giờ; người bệnh gần như cầm chắc án tử trong tay. Chưa kể, nếu bị phát hiện mình bị HIV, sẽ không có ai dám lại gần.

“Lương của tôi chỉ có 770.000 đồng nhưng mỗi tháng phải mất đến 2,4 triệu đồng để mua thuốc ARV . Nhưng tôi nghĩ, sau khi điều trị ổn rồi thì sẽ cố gắng chăm làm, kiếm “chút tiền” cho ba mẹ, chứ phận tôi thì coi như đã hết” – anh S. nhớ lại.

Bỗng 2 năm sau, vợ sắp cưới của anh S. đồng ý tổ chức hôn lễ. Chị bao dung chấp nhận và động viên anh chữa bệnh. Đến năm 2006, bao nhiêu tiền tiết kiệm từ nhiều năm trước, anh cũng không đủ để mua thuốc ARV.

“Khi ấy, tôi muốn buông xuôi tất cả, không uống thuốc ARV và cũng không ăn uống. 1 tuần liền, tôi chỉ uống nước, không ăn được nên cơ thể kiệt quệ và chỉ chờ chết. Nhưng tôi sợ mình chết rồi không có gì để lại cho vợ và ai nuôi con. Một lần nữa, tôi nghĩ mình phải sống. Tôi ăn uống trở lại và hồi phục sức khỏe ” – anh S. tâm sự.

Sau đó, anh S. may mắn khi thuốc ARV bắt đầu được phát miễn phí. Nhưng “con đường” tìm thuốc miễn phí không hề dễ dàng. Khi ấy, Đồng Nai vẫn chưa có thuốc miễn phí mà muốn nhận phải lên tận Sài Gòn. Chỉ cần nghe nơi nào có thuốc miễn phí, anh S. và một người bạn chia nhau đi xin.

Giờ đây, anh S. đã gần 50 tuổi, hàng ngày, anh vẫn miệt mài làm việc, hạnh phúc bên vợ con. Anh luôn lấy những sai lầm của mình trong quá khứ để nhắc nhớ các con về tương lai tươi đẹp hay không đều do mình lựa chọn.

Khi đã vượt qua được ranh giới giữa sự sống và cái chết, anh S. nhận ra rằng, mình đứng lên được rồi thì phải đi giúp người khác. Anh S. bắt đầu nghĩ đến việc lập nhóm để những người nhiễm HIV giúp đỡ, chia sẻ lẫn nhau. Ngoài việc kinh doanh tại nhà, anh còn lo chăm sóc, tư vấn người nhiễm HIV.

“Với tôi, bây giờ sống được ngày nào phải làm việc hết mình cho ngày đó, dù ngày mai là ngày cuối cùng” – anh S. chia sẻ.

Mắc HIV vì hận ba phản bội mẹ

33 tuổi nhưng anh V.T.G. đã có 12 năm bị nhiễm HIV vì sử dụng ma túy sau một cú sốc của gia đình.

“Mẹ tôi là người tuyệt vời nhưng ba vẫn phản bội để lấy một người chỉ bằng tuổi tôi. Ngày nào tôi cũng thấy mẹ khóc. Chán nản, tôi tìm đến ma túy để… giải sầu. Nhưng càng chơi nhiều thì lại càng buồn về cuộc đời. Vì sai lầm của tôi mà mẹ phải bán mấy cái nhà” – anh G. tâm sự.

Anh G. đã bị bắt 2 lần vì tàng trữ ma túy. Và trong lần thứ 2 khi ở tù, anh mới bắt đầu tỉnh ngộ. Anh G. nhớ lại: “Lúc đó, tôi nhận ra rằng mình sống quá ích kỷ, chỉ vì bản thân mà làm mẹ đau thêm lần nữa; trong khi mẹ chỉ còn mình tôi là chỗ đặt niềm tin. Tôi đã nghĩ, mình phải chỉnh đốn lại đời mình và sống tốt cho những năm về sau”.

Dù “quay đầu là bờ” nhưng anh G. lại không biết bắt đầu từ đâu và làm như thế nào?

May mắn vào năm 2014, anh G. gặp anh S. tại nhóm Xuân Hợp – nhóm đồng đẳng do những người nhiễm HIV tự nguyện tập hợp thành một nhóm để thực hiện công tác tuyên truyền, vận động và giúp đỡ những người có cùng cảnh ngộ.

Khi sinh hoạt ở nhóm này, anh G. được anh S. vừa giúp đỡ tinh thần, chăm sóc vừa chỉ cách làm ăn.

Nhiều năm nay, anh G. uống ARV để điều trị HIV, uống Methadone để tách biệt với ma túy. Thấy con trai thật sự thay đổi, mẹ anh G. chực trào nước mắt vì bà chỉ có mong muốn con trai phải có tinh thần sống tiếp, làm việc có ích cho đời.

Nhờ “quay đầu làm lại”, anh G. cũng cưới được vợ. Vì vậy, những lúc lên cơn vật vã, ngoài mẹ thì vợ của anh luôn bên cạnh. Anh G. luôn thầm cảm ơn tình yêu vô bờ mà vợ dành cho anh suốt những năm qua.

Việt Nam quyết chấm dứt AIDS vào năm 2030

Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên hưởng ứng Mục tiêu 90-90-90 (90% người có HIV biết được tình trạng bệnh của mình, 90% người nhiễm HIV được điều trị ARV; 90% số người được điều trị ARV kiểm soát được tải lượng vi rút ở mức thấp) của Liên hợp quốc vào năm 2020.

PGS.TS. Phan Thị Thu Hương, Phó Cục trưởng Cục Phòng, chống HIV/AIDS, Bộ Y tế: mặc dù dịch HIV/AIDS đã thuyên giảm, nhưng diễn biến còn phức tạp, gia tăng nhanh ở nhóm MSM (quan hệ tình dục đồng giới nam) và tiêm chích ma tuý, chưa bảo đảm tính bền vững và còn tiềm ẩn những nguy cơ bùng phát.

Do vậy, HIV/AIDS hiện vẫn còn là vấn đề sức khoẻ công cộng quan trọng, là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây gánh nặng bệnh tật ở Việt Nam… PGS.TS. Thu Hương nhấn mạnh, thực hiện mục tiêu chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030, tiếp tục cần phải có những chủ trương và biện pháp can thiệp mạnh mẽ và hiệu quả hơn trong thời gian tới.

LEAVE A REPLY