Dân trí

Cuộc hôn nhân của bố mẹ nó không có tình yêu. Ca sinh của mẹ khó, mẹ không qua khỏi, đứa bé vẫn còn nằm nguyên trong bụng mẹ. Cái chết đôi của mẹ và em ám ảnh nó mãi cho đến tận bây giờ.

Thiên sứ của mẹ

Những ngày mẹ còn
sống, trong bộ nhớ của nó chỉ là những trận cãi vã, những ánh nhìn hằn học và
những lời chỉ trích mỉa mai. Ngày mẹ mất, nó khóc ròng nước mắt, ôm thân hình
lạnh buốt của mẹ mà kêu thét. Bà ngoại cạch mặt bố, sang đón nó về cấm nó sang
nhà nội. Hơn 1 năm sau ngày mẹ mất, bố dẫn cô gái xinh xắn về đòi cưới. Bố và
dì đến đón nó về sống chung. Dì mua quần áo và đưa nó đi chơi. Nó hận dì vì
nghĩ dì là người đàn bà cướp đi bố mẹ nó. Sống với dì, bố dịu dàng hơn trước,
chẳng gớm ghếch hay có ánh nhìn nhói buốt giống với mẹ nó. Nó càng ghét bố và
căm hận dì hơn.

Dì coi nó như con, chiều chuộng chăm bẵm từng bữa. Nó thích
gì được nấy đứa con gái ruột của dì hay ghen tị bảo: “Anh mới là con ruột của
dì chứ chẳng phải em”. Nó vẫn bỏ mặc vì không thể nào quên đi cái chết của mẹ
và những bữa cơm chan đầy nước mắt. Dì bảo nó: “Con muốn đối xử với dì như thế
nào cũng được. Dì không giết hại mẹ con. Nhưng dì hứa sẽ cho con cuộc sống tốt
nhất và những bữa cơm ấm cúng”. Nó quay mặt đi cười khểnh đau đớn.

Ngày dì mang tiền và gạo lên trường cho nó, nó nhất quyết
không chịu cầm, giằng co mãi chiếc xe máy đột nhiên tông vào. Dì đẩy nó đi và
dì nằm bẹp trên đường, đôi mắt dì vẫn mở với đôi tay nó mà nói yếu ớt:”Con…có
sao không?” Nó ôm dì chạy nhanh như tên lửa gọi xe vào viện. Nước mắt giàn
giụa. Nó chỉ muốn gọi dì bằng Mẹ một lần. Tiếng gọi mà bao lần nó định nói và
khao khát nói. Cái chết của mẹ đã ám ảnh nó mãi, nó không muốn mất đi thêm ai
nữa..

Tình yêu của dì dành cho nó cũng lớn lao và đáng quý lắm. Nó
biết sự hi sinh của dì dành cho nó. Những ngày đông rét muốt dì lủi thủi đi làm
một mình mà chẳng gọi nó đi vì sợ nó khổ, và những lời cay nghiệt, ánh mắt đầy
hận thù và những câu nói mai mỉa của nó, dì âm thầm giấu nước mắt không oán
trách nửa lời, vì những trận cãi vã với em gái dù nó sai dì vẫn bênh vực bảo vệ
nó.

Dì không sinh ra nó, cũng chẳng giết hại mẹ nó. Nó hiểu hơn
ai hết cuộc hôn nhân không có tình yêu của bố mẹ. những bữa cơm chỉ có cãi vã
và nước mắt. Nó tự hỏi sự ra đời của nó phải chăng là một sai lầm vì cuộc hôn
nhân của bố mẹ ngay từ đầu cũng đã sai lầm. Nó cảm giác thật cô độc và bất
hạnh. Nhưng giờ nó nghĩ khác vì giờ đây nó đã có dì yêu thương, che chở và cho
nó một mái ấm gia đình thực sự. Nó thầm cảm ơn dì vì có lẽ dì là sứ thần mẹ đã
phái xuống để chăm sóc và yêu thương nó hết cuộc đời này.

Hương Hồng

LEAVE A REPLY